Cuộc đời thầm lặng của nghệ sĩ Văn Toàn

Trong căn phòng trên tầng 2, nghệ sĩ Văn Toàn ngồi thẫn thờ bên chiếc điện thoại đen cũ và nhắn tin. Đây là cách anh ấy giao tiếp với thế giới bên ngoài. Ông bắt đầu bị mất thính giác cách đây khoảng 10 năm, đến nay ông đã 81 tuổi và không còn nghe được nữa. Nghệ sĩ đã đến Trung tâm trợ thính Bệnh viện Liên hiệp Việt Nam để khám và điều trị nhưng vô ích. Con gái ông mua hai máy trợ thính mà ông vẫn không nghe được. Nghệ nhân còn có phương pháp xoa bóp tự động, tai sẽ thấy đau nhưng không đỡ. Kể từ đó, ông coi bệnh điếc là căn bệnh của tuổi già và đồng ý sống chung với “lũ”.

Nghệ sĩ Văn Toàn đã liên lạc với mọi người qua SMS. Thế giới bỗng im lặng, không giao tiếp được với ai. Khi bước xuống đường, nhiều người chào hỏi, bàn tán với nhau, anh chỉ nói: “Tôi là người khiếm thính, mong được thông cảm” rồi bỏ đi. Anh dần giao tiếp với mọi người thông qua việc viết lách. Ở nhà, bất kể bọn trẻ nói gì, chúng sẽ ghi vào điện thoại, iPad để đọc. Anh kể tên những người lạ và yêu cầu họ mang theo giấy và bút để viết câu hỏi. Anh ta phản ứng rất nhanh, do không kiểm soát được âm lượng nên giọng nói của anh ta to hơn người thường vài bước. Nhìn vào câu hỏi “Bạn có gì mỗi ngày?” Trên tờ giấy, anh ấy cười, rồi hét lên: “Nhiều, nhưng quen lắm.”

Đôi khi anh ấy sẽ nhìn vào lời nói của mình dưới dạng miệng, Sau đó, đoán. Những câu đơn giản như: anh ấy ở đâu, cái gì … anh ấy có thể hiểu được. Ông nghe kém, nhưng mắt vẫn sáng, đọc được sách, nhìn xa mà không cần đeo kính. Mỗi khi đi ra ngoài, anh ấy sẽ di chuyển chậm, liên tục nhìn trái phải để tránh các phương tiện. Anh khoe “chiến tích”: “Mười năm qua, tôi chưa từng bị tai nạn, va quệt trên đường”. Nghệ sĩ Văn Toàn hiện sống cùng gia đình cậu con trai thứ hai. Hàng ngày, tôi đi làm, tôi đi học, chỉ có một mình anh. Anh ấy nhìn thấy “Em có buồn không?” Và nhấn “Điều buồn”. Buổi sáng, anh dành thời gian đi hát, niệm Phật, ăn sáng và dọn dẹp nhà cửa. Sau đó, anh bắt máy, nhắn tin cho bạn bè, thăm hỏi người thân. Lúc rảnh rỗi, anh có thể đọc sách báo. Anh mới khoe đã đọc hai cuốn Đường đời (bản dịch của Nguyên Phong). Từng câu chữ trong cuốn sách như chữa lành suy nghĩ của anh, giúp anh hiểu hơn cuộc đời vô thường, vạn vật rồi cũng thành cát bụi. Anh ấy chỉ ăn, thường là đồ ăn do các con chuẩn bị sẵn trong tủ lạnh. Nếu cần thêm rau, anh ta chạy ra lối đi mua hàng ngàn hạt dưa và cà chua về ăn cho xong. Sau ca mổ, anh bị nhiễm trùng đường tiết niệu và phải nằm viện một tháng. Anh cho biết: “Tôi cứ nghĩ bạn bè nên đến gặp nhưng cuối cùng cũng không sao, trời ơi đất hỡi chưa chết.” Hiện tại, sức khỏe của cô bé đã ổn định.

Họa sĩ của hai cháu trai của bà. Ông có ba người con và sáu đứa cháu. Anh đưa con trai và vợ đến trường hàng ngày. Ngoài ra, anh còn sáng tác nhạc và đạo diễn sân khấu. Khi mới vào nghề, cuộc sống còn nhiều khó khăn, ngoài đóng phim, anh còn chăm chỉ lo cho gia đình. Anh cùng nghệ nhân Trọng Khôi ra tận mép sông Hồng vận chuyển gỗ, tre, nứa để kiếm thêm thu nhập. Sau đó, vợ Trọng Khôi mở cửa hàng bách hóa và cân mì để bán lẻ. Thấy không có ai làm, anh chạy đến bên cạnh, gói từng tấc vuông. Vừa nhận lương xong, một ít bột ngọt vương vãi trên giấy rồi mang về cho các em ăn. Có thời gian anh làm bác sĩ thẩm mỹ, kiếm 30 đồng (tương đương mệnh giá những năm 1980) mỗi đêm. Rồi trong một lần làm thợ hồ, ông chủ thấy anh là nghệ sĩ, lao động chân tay nên nhờ tôi kiếm tiền nuôi con. “Tôi kiếm sống cho gia đình, không có gì phải xấu hổ.”

Chỉ vào bức ảnh trên tường, anh nói rằng đây là kỷ niệm duy nhất trong phòng liên quan đến nghệ thuật. nhà ở. Bức ảnh này ghi lại những khoảnh khắc giữa anh và nghệ sĩ Tuha trong vở kịch. Khi đó, anh đóng vai ông nội đến thăm cháu mình làm việc tại đồn cảnh sát, trong cuốn sách chỉ có một dòng duy nhất. Anh nhấp một ngụm nước rồi lại giải thích: “Con ơi, nó chỉ có con, một ngày nào đó nó sẽ trở lại nhà tù, và con sẽ không bao giờ trở lại với nó nữa.” Nước từ khóe mắt nó trào ra. Anh cho biết, tiết mục năm đó đoạt huy chương bạc nên nhà hát đã tặng anh một bức tranh.

Bức ảnh do Nhà hát kịch Việt Nam tặng nghệ sĩ. . Anh ấy không thích nghe mọi người gọi mình là nghệ sĩ hay diễn viên mà chỉ gọi anh ấy là “bác Văn Thôn” và “anh Văn Thôn”. Anh kể, cách đây nhiều năm, tình cờ gặp, một người bạn hỏi anh: “Khi nào anh nhận giải nghệ sĩ xuất sắc mà anh hằng ao ước?” Anh lập tức phủ nhận: “Tôi chỉ là một diễn viên nghèo.Anh ấy không phải là một nghệ sĩ. Hóa ra có một bài báo sai tiêu đề.

Trong nhiều năm, vì không nghe được nên anh không bao giờ có thể xem lại những tác phẩm cũ của mình. Các nghệ sĩ Guangtai, Huang Yan, Huang, Dao Menglong, Song Jin lần lượt qua đời. Năm 5 tuổi, vô tình mở TV lên, thấy Trần Hách được Thủ tướng Chính phủ phong tặng danh hiệu “Nghệ sĩ nhân dân”, anh vui vẻ cười suốt đêm thay cho lời chúc mừng bạn cũ. Niềm vui “Tiền chữa bệnh bằng 0 đồng.” Từ nhỏ anh đã thích thú với các bài thuốc dân gian. Trong chuyến đi, anh ta sẽ tìm thấy các bác sĩ nổi tiếng ở khắp mọi nơi trong khu vực. Anh ấy hứa sẽ sử dụng phương thuốc này để giúp đỡ mọi người, nhưng nó sẽ không tạo ra lợi nhuận. Dần dần, anh tích lũy được nhiều kiến ​​thức và bài thuốc dân gian. Anh đọc cuốn sách dân gian thần kỳ này với những công thức đơn giản như chữa viêm xoang bằng hành tây, trị viêm họng bằng chanh muối, cảm cúm bằng nước gừng … do anh tự sưu tầm. Cuốn sách này đã được trao cho nhiều người như một cẩm nang phục hồi chức năng gia đình. Đối với một số bệnh, ông liệt kê tên, địa chỉ và số điện thoại của các bác sĩ mà ai cũng có thể liên hệ trực tiếp.

Anh ấy không thể nhớ mình đã gặp bao nhiêu người, đã giúp đỡ bao nhiêu người và anh ấy chưa bao giờ nhận tiền hay quà. Anh chỉ vào tiếng cười vừa phát ra từ bệnh nhân, cười nói: “Ở đây vui lắm. Đã“ nghiện ”tại Bữa tiệc cười năm 2013. Video: Youtube .

Tìm hiểu về Nhân (Ảnh: Hoàng Huệ)

Filed under: Giới sao

No comment yet, add your voice below!


Add a Comment

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Comment *

Name
Email *
Website